Thứ Tư, 29 tháng 10, 2014

[Fanfic] Fate [BuraGeki][YukiRena] Chap 7 + 8

Chương 7

"Cậu nên nhớ là không phải khi nào tớ cũng có thể ở cạnh cậu, vậy nên hãy CHẮC CHẮN rằng cậu nhớ được phải gọi cho ai trong Thất Lão đại, nếu cần." Rena cẩn thận dặn dò Yuki. Cô vẫn không thể yên tâm với cô nàng này. Yuki không hiểu hết nổi những chuyện có thể xảy ra trong thế giới xây lên bằng máu và xác chết của họ. Rena có thể chắc chắn, rằng, một người như Yuki không hề thuộc về nơi này."Tớ sẽ gọi cho Yuko khi bị thương, gọi cho Airin khi có gì không hiểu, gọi cho Acchan khi công việc không phù hợp và gọi cho cậu khi tớ bị... bắt nạt?!" Yuki nhìn Rena bằng vẻ khó tin. Đây chỉ là những việc nhỏ nhặt mà cũng làn phiền tới Thất Lão đại, chỉ sợ cô chưa kịp nhờ thì họ đã oánh cô thân tàn ma dại rồi đi. Rena coi cô là trẻ con chắc?"Và..." Rena phớt lờ sự khó hiểu trong mắt Yuki. "Khi cậu gặp nguy hiểm tới tính mạng, phải cực kì nguy hiểm thì mới được phép gọi Torigoya! Bắt buộc phải vậy! Torigoya là người cứu cánh cuối cùng, là sự trợ giúp tuyệt đối của chúng ta, không phải rất nguy khốn thì ĐỪNG BAO GIỜ làm phiền cô ấy!""Tớ biết rồi."
~OoO~Yuki biết cô không thuộc về nơi này.Nới này khác chỗ của cô quá xa, về văn minh và cả con người.Rena là người đầu tiên cô gặp, là người từng tỏ ra ghét bỏ nhưng lại rất quan tâm tới cô. Người tức giận khi cô làm hỏng hay động vào dồ của cô ấy, người lo lắng tới mất ngủ khi Yuki bị thương.Đến người thân của Yuki cũng không thân thiết như thế.Dường như Rena xuất hiện ở bất cứ khi nào cô cần, âm thầm bảo vệ cô, âm thầm theo sát từng bước chân cô, giờ đã xuất hiện cả ở trong tâm trí, không tài nào đuổi ra."Cô thích tiểu chủ sao?" Mariko hỏi như vậy đấy.Yuki chỉ lắc đầu, rồi lại gật.Tôi cũng không biết."Tiểu chủ cũng thích cô."Vậy sao?"Cô nghĩ vì sao mà tiểu chủ phải quan tâm cô như vậy? Lo lắng ư? Cô ấy là người vô tâm, được rèn giũa như mài một viên ngọc quí, tâm vốn đã lạnh từ lâu, chẳng việc gì phải tỏ ra quan tâm tới một người lạ mặt danh tính không rõ như cô. Tiểu chủ là người thế nào ta biết rõ nhất. Cô ấy không để ý thì là không để ý, còn đã quan tâm thì là thật lòng. Ta mong cô đừng làm tiểu chủ thất vọng, lại cũng mong đưa cô rời xa khỏi cô ấy... Ta là người duy nhất biết hết quá khứ của hai người, ta biết hai người không thuộc về nhau. Hậu quả đó, cô gánh không nổi, ta cũng gánh không xong..."Tôi...không hiểu...~OoO~"Thiếu... Thiếu chủ! Tiểu thư Jurina bị đưa đi rồi!" Quản gia nhà nhị thiếu Ryuta rất ít khi đến Mnect. Lần này tới không ngờ lại thông báo tin Jurina bị bắt cóc!?"Nói rõ ràng xem." Rena nhíu mày. Cô ghét Jurina nhưng dù sao cũng là chị em họ, không vì nó cũng là vì ông chú, vì bà nội thôi."Hôm kia, Chủ tịch có gọi tiểu thư đi ngắm hoa nhưng xe của tiểu thư không thấy tới, tín hiệu trên GPS cũng mất...""Nó bị bắt cóc từ hôm kia? Mà giờ mới báo lại cho tôi?" Jurina dù sao cũng là đích hệ Matsui, tính mạng đe doạ mà tới lúc này mới hớt hải tìm kiếm? Rena nhíu mày sâu hơn, trên mặt xuất hiện sự khó chịu thực sự. Hôm đấy chính cô cũng sơ xuất không cảm thấy bất thường."Dạ..." Quản gia da đầu run lên, da gà da vịt nổi khắp. Không hổ danh là Thiếu chủ, uy lực thật kinh người."Đừng có ấp úng nữa, nói nhanh lên.""Hôm đó... tiểu thư có gọi lại nói là tới nhà bạn, thiếu gia cũng nói để tiểu thư chơi... nói là tiểu thư còn trẻ con, chán rồi sẽ về." Ngừng một lúc, hắn nói tiếp. "Nhưng hôm nay có người lấy điện thoại của tiểu thư gọi về, nói... nói là nếu... nếu...""Nếu gì?""Người đó nói muốn giết Thiếu chủ!" Tên quản gia trung niên lấy hết dũng khí nói.~OoO~"Cái gì!!!" Chủ tịch đập bàn đứng dậy, mặt trắng như tờ giấy, tức đến gân xanh nổi đầy trên trán.Jurina là đích hệ đấy, nhưng trong lòng bà, Rena mới là ưu tiên số một. Jurina gặp chuyện, bà có thể trả giá đắt để cứu nó nhưng với người luôn đặt lợi ích gia tộc lên đầu như bà thì mất Rena là không thể!Rena cùng Itano ngồi một bên, mặt lạnh tanh.Người có ý hại Rena, Itano sẽ không bao giờ tha thứ!Mariko tựa vào tường. Ngoài Rena cùng Itano thì không ai nhìn thấy cô ta. Gương mặt Mariko âm trầm. Jurina, con bé ấy muốn suy tính điều gì? Việc này chắc chắn có điểm bất thường...'Reng'Điện thoại của lão quản gia bất chợt reo lên."Ngài Chủ tịch, là... là số của tiểu thư!""Mau nghe đi!" Matsui Tanako vội vã ra lệnh, không quên nhắc quản gia bật loa ngoài."Nghe cho rõ. Bọn này cần là tính mạng của Matsui Rena. Đến tối nay nếu không nhận được tin 'băng hà' của Matsui-san, cẩn thận cái mạng nhỏ của tiểu thư nhà các người!"Giọng nói đã qua máy đổi giọng, không nghe rõ là nam hay nữ, lại cố ý để tiếng kêu của Jurina lọt qua khiêu khích rồi dập máy."Tomomi, nói Airin điều tra ngay. Tớ muốn biết tên nào to gan như vậy!" Rena thực sự tức giận rồi.Chương 8"Ta và ngươi cùng đến từ một thế giới, ta nghĩ ngươi đã hiểu ta muốn gì." Itano lạnh nhạt nói."Nhóc con, nàng là chủ nhân của ta, ta lại để nàng chịu thiệt sao? Con mắt nào của ngươi nhìn thấy vậy? Tuy ta không mạnh bằng ngươi nhưng quyết sinh tử chưa biết ai hơn ai nhá!!!" Mariko trừng mắt nhìn Itano. Không hiểu sao trước mặt Itano, Mariko lại rất hiếm khi giữ nổi bình tĩnh."Ngươi xem, chỉ vài nhúm bột 'Thiên Vân tán' đã khiến ngươi tức giận thì làm được gì cho đời!" Itano cười nhạt. Thiên Vân tán là thuốc tốt giúp tinh thần vui vẻ sảng khoái, nhưng đối với Quỷ Vương thì hình như tác dụng lại đảo ngược. "Quên không nói là Thiên Vân tán nằm lẫn lộn đầy ở đống cà ri trong bếp.""Ngươi... ngươi... ngươi..." Quá đáng! Mấy ngày nay Mariko toàn ăn cà ri trong bếp..."Thôi về việc chính đi! Ngươi biết thủ phạm bắt Matsui Jurina chưa?""Theo ta biết thì con bé đó có thù với khá nhiều người, trước giờ nó luôn rất kiêu ngạo." Mariko suy tư nói. "Nhưng hầu hết kẻ thù của nó đều ở nước ngoài và không có thế lực ở Nhật, chưa nói đến ở Nhật thì người dám động vào Matsui Jurina rất ít, nhưng để vượt qua thế lực của Mnect cũng chỉ có gia tộc Yokoyama mà thôi.""Vậy là nghi vấn đặt hết vào nhà Yokoyama?""Um." Mariko gật đầu. "Nghe nói Matsui Jurina từng chọc vào bạn gái của Thiếu chủ Yokoyama Yui nhà đó rồi bị người ta đuổi đánh.""Ồ?" Itano ít khi quan tâm tới chính trị. Gia tộc đấu đá cô càng ít để ý. Dạo gần đây có phong trào đưa con gái làm chủ sao? "Cô gái nào có diễm phúc chui vào mắt nữ thiếu chủ đó thế? Lại cả của con bé kia nữa.""Shimazaki Haruka, là em cùng mẹ khác cha của Kojima Haruna, vốn con bé kia và Shimazaki là bạn thân nhưng là Yokoyama ghen đến lú lẫn thôi.""Từ từ!" Itano ra hiệu. "Ngươi thấy cái tên này quen không? Yokoyama Yui ấy?" Thực sự, thực sự rất quen. Mỗi tội Itano không nhớ ra ai có tên như vậy."Yokoyama...Yokoyama..." Mariko chống cằm suy nghĩ.Sau vài phút im lặng, hai người đi xa khỏi chủ đề chính cùng mở to mắt nhìn nhau."Diêm Vương?!!!!!!"~OoO~Tên bắt cóc Jurina có lá gan rất to. Ít nhất thì có Rena nghĩ thế. Hẹn lão quản gia địa điểm, không để ý tới có bị nghe trộm hay không, cũng chẳng thèm quan tâm dặn dò "không được báo cảnh sát", "không được đem theo người", "chỉ được tới một mình".Bất thường.Rena không tin tưởng lắm vụ việc này, nhưng nếu là thật thì tính mạng đứa em họ của cô là không thể đùa."Buổi tối tôi sẽ đi cùng ông." Rena nói với lão quản gia.6 pm.Kết quả của cuộc họp vội vã là Thất Lão đại kéo bè kéo cánh đi theo lão quản gia đến chỗ hẹn. Theo Rena thì tên bắt cóc kia bất cẩn không dặn dò không mang theo người thì cứ "sugar sugar ajinomoto ajinomoto" mà đi. mọi người hỏi cái câu quái dị đấy là gì thì Mariko nhảy vào:"Đường đường chính chính đó mấy cưng." Rồi tiếp tục công việc biến mất trong bóng tối.Yuki thầm nghĩ, mấy người chắc rất thích chọn chỗ hẹn gần biệt thự hả? Lần này còn là một biệt thự bỏ hoang.Biệt thự khá lớn, còn chưa xây xong, thời gian bỏ hoang chắc khá lâu rồi nên cỏ mọc um tùm, tăng thêm vài phần quái dị sừng sững giữa khu đất cũ. Trời tối, đèn ô tô chiếu soi rõ một phần tòa kiến trúc chưa hoàn thiện kia. Không gian im lìm, tất cả đều im lặng chờ đợi. Họ muốn chờ xem ai sẽ từ biệt thự kia bước ra.Bép!Bép!"Cái @#%@&^ lũ bọ nhiều chân chết dẫm!"Takamina cùng Yuko vừa chửi vừa đập muỗi. Tiếng "bép" vang lên đều đều trong đêm.Quái, ở đây có cả chục người sao muỗi chỉ ngắm hai tên này để đốt?!Taka với Yuko trong nhóm người này có thể nói là hai người lùn nhất. Chibi hội bị muỗi bắt nạt, cuối cùng cũng có người không chịu nổi, vứt việc chính qua để cứu rỗi hai con người đáng thương."Acchan..." Taka cảm động rưng rưng nhìn người đang một tay cầm roi điện phát tia xoẹt xoẹt một tay cầm đèn pin điện thoại soi tới soi lui trong bụi cỏ."Im! Cậu mà bị muỗi đốt chết thì ai đem cà chua tới cho tớ!"Taka lại tiếp tục khóc...Cuối cùng vẫn là vì cà chua..."Nyan Nyan..." Yuko mắt cún con nhìn Haruna."Đừng mong! Tớ chưa muốn làm hỏng làn da đâu!" Haruna lôi trong túi ra một chiếc áo lông cùng quần dài với khẩu trang, nhanh chóng mặc vào rồi nhảy thẳng lên người Rena. Rena vội đỡ lấy, được một lúc thì mồ hôi đầm đìa."Rena-san, cố lên, về chị cho tiền mua bánh dưa ~""..."Dỗ như dỗ trẻ con thế má!!!Người có nhẹ nhàng lắm đâu mà còn chơi thêm cả yến quần áo mùa đông rồi leo lên người người ta để bảo vệ da hả?!"Làm trò đủ chưa?"Tiếng nói của mọi người im bặt, không gian lặng ngắt như tờ. Đây chính là giọng nói trong điện thoại hồi sáng, cái giọng bán nam bán nữ ấy...Rena thả Haruna xuống, đưa Yuki tiến lại phía tòa nhà.Sau khi nói một câu qua loa, cả căn biệt thự rộng lớn trở lại im ắng dị thường. Trừ tiếng đập muỗi cùng tiếng khóc nức nở của Yuko một bên thì không còn tiếng gì phát ra.Bên trong biệt thự là màu đen bao phủ. Rena và Yuki đều không bạt đèn pin, dựa vào trực giác tiến lên phía trước."Có người!"Yuki nhỏ giọng kêu, lập tức cùng Rena nằm xuống đất lăn qua một bên, tránh được tia laze nhỏ từ trong góc chiếu đến. Từ khi được Thất Lão đại huấn luyện, phản xạ của Yuki trở nên rất nhạy bén. Bây giờ từ trên người cô cũng cảm nhận được một chút mùi vị sát thủ.Laze bị tắt, người trong góc phòng bước ra, vỗ tay hai cái, đèn được bật sáng, soi rõ căn phòng rộng lớn ẩm mốc.Cô gái rất cao, trên dưới 1m75, người mặc đồ trắng, da xanh xao, dáng người gầy. Gương mặt có thể nói là tuyệt đẹp phảng phất nét cười trào phúng."Tránh được laze trong hoàn cảnh như vậy, tốt..."Cô gái chưa kịp nói hết, Rena đã rút bên hông ra khẩu súng. Ánh bạc vừa loé, viên đạn đã bay vọt tới chỗ cô gái.Cô ta nhếch miệng, lập tức nhảy qua một bên. Viên đạn sượt một vệt qua cổ, máu từng giọt nhỏ xuống sàn nhà. Trong lòng cô gái trầm xuống. Viên đạn này thế bắn quá độc ác, với người lần đầu gặp đã ra tay nặng thế, nếu cô ta không tránh kịp thì giờ viên đạn không phải nằm trên tường mà ở trên cổ cô ta. Dù vậy, cô ta cũng không coi trọng. Viên đạn này dù găm vào ngực trái cùng lắm cũng chỉ làm cô ta bị thương nặng nhưng tính mạng vẫn đảm bảo.Rena lạnh lùng nhìn thẳng cô gái, tay cần súng đã hạ xuống, đưa vào túi bên hông. Đây là con người quái thai gì vậy? Viên đạn của khẩu súng làm từ GOD có tốc độ mà chuyên gia còn công nhận là một vận tốc biến thái sánh với âm thanh, có thể một viên liên tiếp xuyên thủng gần chục người mà người trước mặt chỉ bị thương nhẹ? Trong đầu Rena xẹt qua một ý nghĩ. Chẳng lẽ cô ta giống Mariko, là một con quỷ?Yuki sớm thấy cô gái này không bình thường, giờ lại càng khẳng định cô ta không phải người."Có gì hot vừa xảy ra?"Lúc nhiệt độ trong phòng giảm xuống tối thiểu, Mariko dẫn theo Yuko và Taka bị muỗi đốt đầy người cùng những người khác bước vào.Hai bóng đen di chuyển loạn một hồi lập tức dừng lại, Yuki khoé miệng dính máu thở dốc, cô gái vẫn bình tĩnh như người vừa nãy đánh nhau không phải cô ta.Ánh mắt Thất Lão đại lập tức rét lạnh!Trên ai hết, họ là những người hiểu rõ tốc độ của Yuki nhất. Trong những lần huấn luyện thực tế, Airin thậm chí đã từng thua Yuki.Một người có tốc độ sánh ngang Black đệ nhị của MLP, tuyệt đối không đơn giản!"Cô là Shimazaki-san đúng không?"Mariko mỉm cười. Trong đám này chiều cao của Mariko là nổi nhất nhưng không là gì so với cô gái 1m75 trước mặt, lúc nói chuyện vẫn phải ngẩng đầu nhìn thẳng mặt nhau."Sao cô biết?" Cô gái cao kều giật mình hỏi lại, rồi lại giật mình vì câu nói đã giúp cô ta khai ra thân phận."Shimazaki Haruka? Ta nhớ cô ấy không cao đến vậy mà?" Rena thắc mắc hỏi.Lập tức, ánh mắt mọi người tập trung vào Mariko. Mariko nhún vai."Thì cô ta là Khu Ma sư, biết tí pháp thuật là chuyện thường ngày ở huyện mà!""Sao cô biết tôi là Khu Ma sư?" Shimazaki kinh ngạc, từ trong túi rút ra một lá bùa màu đỏ.Bùa tan thành tro bụi, Shimazaki trở về vẻ ngoài thật sự. Chỉ là một cô bé xinh xắn, trên mặt vẫn còn nét ngây thơ."Là Khu Ma sư, hơn nữa còn là nhân tố đắc lực của một dòng tộc lâu đời lại không nhìn ra ta là ai à?"Mariko mắt sáng lên nhìn Shimazaki. Là loli, loli đấy!!!Rena đứng bên cạnh nhìn, cùng những người khác trên mặt in đầy dấu chấm hỏi. Khu Ma sư là cái quần gì?Shimazaki nhíu mày, lại lấy trong túi ra một lá bùa, đặt thẳng lên trán. Cô tin tưởng lá bùa Thần Nhãn số lượng có hạn này sẽ giúp cô tìm ra thân phận cô gái váy trắng. Năm giây, bùa lại trở về cát bụi, Shimazaki há hốc mồm, không giữ nổi bình tĩnh nhìn Mariko mắt sáng như hai cái đèn pha trước mặt. Giờ thì Shimazaki chắc chắn, lá bùa số lượng có hạn trước mặt người này chỉ là một tờ giấy lộn vô dụng."Là Quỷ Vương? Quỷ Vương thật sao? Đây là lần đầu tôi gặp Quỷ Vương thật sự đấy! Nãy có phải chị thả cho em thấy thân phận không chị Quỷ Vương? Hân hạnh làm quen, em là Shimazaki Haruka, xin chỉ giáo!"Cuộc đời. Mấy giây trước còn mặt lạnh như tiền chém giết nhau, sau lại tự nhiên biến thành loli thứ thiệt, cười sán lạn thế kia.Mariko mắt sáng đến không thể sáng hơn, lợi dụng Shimazaki đủ kiểu làm Shimazaki đỏ bừng mặt."Shimazaki-san, sao cô lại ở đây?" Yuko nghi hoặc hỏi, tay đưa lên mặt gãi gãi."À!" Shimazaki khẽ nhíu mày, cắn cắn môi dưới. Cô đang rất khó xử. Nói, hay là không đây.Bốp bốp.Tiếng vỗ tay khô khốc vang lên, Jurina từ tầng hai bước xuống, trên mặt không phải sự vui vẻ thường ngày mà là nét khinh bỉ, cao ngạo."Quả là những thiên tài lừng danh! Rất gan dạ, rất thông minh, nhưng trong trường hợp này thì sự thông minh đó không dùng được nữa rồi!" Jurina vỗ tay, lập tức tứ phía tràn ra mấy chục tên vệ sĩ, nhanh chóng bao vây mọi người vào trong. Shimazaki liếc nhìn một cái, cũng lão quản gia lui về phía sau Jurina. Vệ sĩ đồng loại rút súng, chĩa thẳng vào bọn Rena chờ lệnh."Ớ..." Haruna nãy giờ trùm kín mít không nhìn rõ, hoàn toàn phụ thuộc Yuko đưa vào trong, bỗng thấy xung quanh không khí dường như nóng hơn, một phát lột đồ thần chưởng đem đống quần áo mùa đông cởi ra vứt sang một bên. Quần áo nhẹ nhàng bay tới đầu một tên vệ sĩ áo đen gần đó, vô thanh vô tức làm tên đó ngã lăn ra đất bất tỉnh nhân sự."..." Cái đống đó rốt cuộc nặng bao nhiêu kg chứ?Haruna vươn vai uốn éo vài cái cho đỡ mỏi, mặc kệ Yuko bên cạnh nhìn thấy bụng mình lộ ra vì áo ngắn bị kéo lên lúc vươn vai đang máu mũi tuôn rơi, mắt mơ màng trở về chế độ ngơ thường niên."Có gì xảy ra mà đông vui thế! Ơ! Paruru! Sao em tới đây làm gì?"Shimazaki giật mình nhìn Haruna. Vừa nãy Haruna sợ muỗi cắn nên trùm kín như phụ nữ Ả Rập không lộ cả mặt, giờ nhìn thấy thì hay rồi. Kế hoạch này có nên giúp tiếp không đây? Dù sao phe kia có chị của mình... còn bên này thì là đứa bạn duy nhất... Lần đầu tiên trong đời, Shimazaki lâm vào tình huống như thế này."Còn đứng đấy! Mau giết hết cho tôi, giữ lại mạng của Matsui Rena!" Jurina quát lên. Cô ta sợ. Sợ nếu không hành động nhanh, Paru đổi ý thì trăm phần trăm là cô ta không có lợi. Tất nhiên cô ta vẫn không quên nhắc giữ lại mạng của Rena để tiện uy hiếp lão bà cáo già nhà Matsui."Bảo vệ Taka cùng Haruna, tuyệt đối đừng để Haruna ra tay!" Rena ra lệnh. Thất Lão đại gật đầu, lập tức lao vào vòng vây của đám vệ sĩ.Acchan tiện tay đánh ngất Taka ném lại cho Haruna trông, rút trong túi ra roi điện. Tuy đây chỉ là chiếc roi điện bình thường nhưng Thần Vương cũng không chỉ là hư danh! Một đường roi quăng ra, trên đất đã xuất hiện hai cái xác bị điện thế cao giật tung toé cháy đen.Black là hiện thân của bóng đêm. Yuki chạy qua một vòng, dao găm trong tay nhuốm máu. Ba tên liên tục ngã xuống cùng vết cắt ở cổ. Yuki khẽ thở hắt ra. Vừa nãy đấu một trận với Paru đã tiêu mất không ít thể lực của cô.Geki là boss của cả đám, là người điên cuồng nhất, cũng là người mạnh nhất. Dao trong tay loé ánh bạc, từng vệt máu bắn ra, vương lại trên khuôn mặt thanh tú nhợt nhạt lập tức bật lên công tắc của Rena, là thời điểm Cuồng Vương xuất hiện. Geki cười điên dại. Lũ vệ sĩ chưa kịp nổ súng thì đã thành cái xác lạnh lẽo, ngã xuống sàn xi măng cứng cáp.Airin nhếch miệng cười, động tác bắn súng cực nhanh, mỗi viên đạn thần tốc cướp mất một mạng người. Tiếc là số đạn cô mang không nhiều. Airin rút trong túi ra một thanh gỗ, bấm vào nút bên cạnh phải, một thanh kiếm sắc nhọn dài khoảng 70 cm bật ra. Hai tay cầm chắc chuôi kiếm, môi khẽ nhếch, vung lên thanh kiếm sáng loá, một mạng lại ra đi. Kiếm đạo này, là do Rena đích thân dạy cô.Yuko không còn bộ mặt cợt nhả tươi cười, thay vào đó là gương mặt lạnh lùng. Tay vung lên, châm bạc bay ra, ba chiếc châm găm thẳng vào huyệt tử của tên áo đen gần nhất. Hắn ngã ra đất, chết không nhắm mắt. Ám sát là sở trường của sát thủ, cũng là tài năng của Y Vương."Chậc." Itano nhíu mày nhìn lũ vệ sĩ cầm súng chĩa vào mình. Cô thật sự chả muốn đánh, như vậy sẽ làm hỏng móng tay. Ghét bỏ nhìn lũ đàn ông cao to xung quanh, nhân lúc không ai để ý, sợi xích bạc trong tay loé lên, cả lũ hơn chục người lập tức chết sạch. Itano thở phào. May mà lũ này quá yếu chứ nếu dùng thêm vài chiêu thì móng tay của cô sẽ phải làm lại.Jurina chứng kiến tất cả, mặt tái mét. Paru bên cạnh cùng lão quản gia cũng chẳng khá hơn. Paru cùng Jurina đều không ngờ đến mấy người này thực sự là quái vật theo nghĩa đen. Người Jurina thuê trên danh nghĩa là vệ sĩ, thực chất lại là sát thủ cao cấp, lại còn gần trăm người đấu lại chưa đến chục người mà vẫn bị tiêu diệt nhanh chóng. Jurina không hề biết, cái lũ 'sát thủ cao cấp' cô ta thuê không bằng nổi một phần mười sát thủ cấp thấp nhất của MLP. Còn sát thủ của MLP không phải chỉ cần tiền là có thể thuê được.Đúng lúc tên sát thủ định lợi dụng bắn Yuki thì cũng là lúc cô kiệt sức. Tên đó cười cười, tay bóp mạnh cò súng. Hắn giết được một người liền có thể nhận thưởng, lại vô ý quên mất trong này không chỉ có một con 'quái vật', mà người mạnh nhất lại ở ngay gần đấy...Một vòng tay lạnh lẽo đem Yuki ôm vào lòng. Dao trong tay người đó loé ánh bạc, găm thẳng vào tim tên sát thủ kia khiến hắn chết không kịp ngáp."Rena..." Yuki nhìn sườn mặt dính máu của Rena. Vòng tay Rena tuy thật lạnh lẽo nhưng Yuki vẫn cảm thấy thật ấm áp. Khẽ đưa tay lau vệt máu dính trên mặt Rena, Yuki lo lắng, người này liệu có bị thương ở đâu không? Trong lòng Yuki thầm quyết định, chờ lúc Rena tắm sẽ xông vào lần nữa xem thử.Rena giật mình vì bàn tay đang dịu dàng lau máu trên mặt mình. Cúi xuống nhìn gương mặt Yuki trắng bệch vì mất nước, mày nhíu lại như đang suy tư, Rena vừa buồn cười vừa lo. Sức khoẻ Yuki chưa hoàn toàn hồi phục, hôm nay hẳn là đã cố hết mức rồi. Yuki như cảm nhận được ánh mắt Rena, lập tức thu tay, không đứng lên, ngược lại vùi đầu vào lòng Rena làm cô dở khóc dở cười.Itano đứng một bên cùng Mariko từ đầu nhàn hạ làm ngư ông đắc lợi nhìn cảnh tình tứ kia. Itano sát khí bắn tứ phía, Mariko hơi run run. Hai đứa ở đấy mà bồi đắp tình cảm đi! Chỉ tội mấy người FA bọn này thôi!Lũ sát thủ đã gục hết. Thất Lão đại tiến về sau Rena, Acchan cũng không quên túm cổ Taka còn ngất xỉu theo. Haruna vừa đi vừa ngáp, nhưng nếu để ý kỹ, ánh mắt cô vẫn luôn đặt trên người Paru.Jurina sau lưng đổ đầy mồ hôi lạnh. Kế hoạch cô ta đã nghĩ rất kỹ cơ mà? Thậm chí còn điều thêm người, tại sao có thể thua? Jurina run rẩy, cuối cùng không đứng vững được mà quỳ rạp xuống."Là chú nói cô làm việc này?" Rena lạnh lùng nhìn Jurina, trong ánh mắt chỉ có chán ghét và khinh bỉ. Giở trò mèo này ra, nên nói cô ta quá tự tin hay quá ngu ngốc đây?"Không liên quan tới ông ấy." Jurina hít sâu vài hơi, ngẩng đầu nhìn thẳng Rena, dõng dạc nói. "Bố tôi chỉ là người ngoài, việc này hoàn toàn do tôi.""Ta nói rồi, cô chưa đủ level giành quyền lực của Rena đâu!" Mariko trêu ghẹo."Paru, mau qua đây!" Haruna vẫy tay. Em cô còn quá non nớt, nó chắc cũng chẳng nghĩ tới hậu quả sự việc, nhưng Jurina kia, cô chắc chắn cô ta không phải là bồng bột nhất thời vì Jurina đã được đào tạo năm năm ở nước ngoài, nội tâm của cô ta còn thâm sâu hơn cả người trưởng thành. Đợi Paru đến cạnh mình, Haruna xoa đầu nó, khẽ cười. Việc còn lại để Rena xử lí sẽ tốt hơn."Tại sao phải tranh chấp quyền thừa kế?" Rena tiếp tục hỏi."Vì tôi ghét chị!" Jurina cắn răng, quát lên. "Tại sao tôi và chị đều là cháu của bà mà bà lại giao quyền cho chị mà không phải tôi? Tại sao ngay từ nhỏ những gì tốt nhất đều dành cho chị? Tại sao tôi cố gắng nhiều đến vậy mà cũng không thể lọt nổi vào mắt các người? Chị mau nói cho tôi, giải thích cho tôi hiểu đi!!!""Vì cô không xứng đáng." Rena lạnh nhạt nói. "Cô là ai mà đòi so với tôi? Chuyện các người làm mười năm trước đừng tưởng tôi không biết gì! Còn cô, giả tạo đến kinh tởm!" Rena nghiến răng, quát lên. "Mariko, đem cô ta đi, đưa cho phu nhân, người tất có cách xử lí."~OoO~Jurina chỉ bị giam lỏng trong phòng, một hình phạt quá nhẹ nhàng. Điều này chỉ có thể giải thích là lão phu nhân không nỡ xuống tay.Rena vốn chẳng để Jurina vào mắt, nó không ở cạnh làm phiền cô càng khoẻ, cuộc sống lại trở về như trước khi Jurina về nước.Đã một năm Yuki đến đây rồi, nhưng những điều mà cô ấy che giấu vẫn không thể tra ra, từ gia thế đến cuộc sống trước đây. Rena cảm thấy quá khứ của Yuki như một chiếc hộp Pandora, khi mở ra thì cuộc sống bình yên hiện giờ sẽ biến mất. Nhưng dù sao sớm muộn cô cũng sẽ biết, Mariko đã hứa sẽ nói khi suy nghĩ xong. Rena chỉ cảm thấy hơi kì quái chứ cũng để yên. Sớm hay muộn nói chung chỉ là thời gian."Nghỉ phép, nghỉ phép, nghỉ phép đi mà!!!"Buổi sáng đệp tờ rời như bao buổi sáng khác là bắt đầu của những ngày hè nóng bỏng. Hè đến phải làm gì? Ăn chơi, nghỉ ngơi đúng chứ? Muốn vậy thì phải có lệnh nghỉ phép, mà lệnh nghỉ phép cho Thất Lão đại phải được Rena boss ân chuẩn. Đây chính là lý do Acchan và Yuko đang đóng đô ở đây, phải biểu tình xin nghỉ phép!!!"Rena, em hãy nghĩ tới những điều tốt đẹp.." Yuko lay vai Rena, giọng đầy hưng phấn. "Ít nhất hãy nghĩ đến khi Nyan Nyan mặc đồ bơi!"Haruna ngồi bên cạnh chỉ liếc khinh bỉ một cái."Không là không!" Rena nhíu mày, đặt sự tập trung vài máy tính. "Đợi lúc chị xử lí xong đống việc bừa bộn từ tháng trước thì sẽ nghỉ!"Yuko mặt sụ xuống, sức sống như mất sạch. "Rena... Cái đống đó có cho chị cả năm cũng không xong chứ đừng nói một tháng...""Vậy cố mà hoàn thành đi!""Rena, còn tớ thì sao? Tớ làm xong hết rồi này!" Acchan canh chuẩn thời cơ lên tiếng. Cô là người rất chăm chỉ, việc đã xử lí hết hôm qua, rất chăm chỉ... đốc thúc Takamina làm hộ. Acchan nhìn qua Taka mắt như có họ hàng với Panda-chan bên cạnh, khẽ nhếch môi cười."Cậu?" Rena liếc qua Acchan. "Năm ngoái bốn lần trốn việc, bảy lần phá hoại đồ đạc, hai lần lủi mất lúc đi chung để đi mua cà chua, cậu nghĩ sao, Acchan?" Nụ cười 'ngọt ngào' lúc này của Rena bỗng khiến Acchan lạnh sống lưng."Re..Rena, tớ nghĩ năm nay khỏi nghỉ cũng ok...""Ếh, Acchan, em tạo phản à?" Yuko ra sức lay người Acchan. "Hãy nghĩ tới tương lai của chúng ta đi! Biển! Bikini! Và.. cà chua? Đúng, cà chua!""Em chịu." Acchan lắc đầu ngán ngẩm. Tình yêu cà chua, cưng đợi chị dịp khác... "Em mà xin xỏ nữa có khi Rena cho về hưu sớm quá!""Tiểu chủ, ta cũng muốn nghỉ phép!" Mariko bước ra như một vị cứu tinh, trở thành cái phao tạm thời cho Acchan cùng Yuko bám vào."Mariko-sama..." Yuko cảm động rưng rưng. Chưa khi nào cô thấy bà già này đáng yêu như ngày hôm nay."Ta suốt ngày không ngủ trông coi Rena mà! Nghỉ phép tất nhiên phải có phần của ta!""Quỷ từ lúc nào cần ngủ?" Rena nhướng mày. Nhìn mặt tội nghiệp của Yuko và Acchan, cô lại thở dài không nỡ, đành nghiêm mặt nói: "Giờ tôi cho cơ hội cuối, tuần sau nếu công việc hoàn thành và văn phòng nhận đầy đủ báo cáo, tôi sẽ đưa tất cả đi biển một tuần. Được đi kèm người thân, cấm chỉ định đàn ông mang thai và trẻ trâu đang cho con bú." Nói liên một hồi, Rena lại làm bộ mặt "chuỵ không quan tâm" cắm đầu vào máy tính.Những câu nói phía trên chỉ đọng lại trong đầu mọi người một từ duy nhất, ngắn gọn và vô cùng súc tích, đó là "ĐI BIỂN".Một chuyến đi biển đầu tiên của cả bọn với đại gia Rena tài trợ bỗng trở thành thuốc tăng lực, đám boss quanh năm lười chảy thây bỗng chăm chỉ lạ thường, hiệu suất làm việc thăng cấp thượng thừa, kể cả Yuki không có nhiều việc cũng lao vào giúp Acchan.Thời điểm hai ngày sau, việc hết lực cũng cạn, mục tiêu cuối cùng đã hoàn thành.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét